VỊ TRÀ XƯA
Trong gian bếp cũ ở La Bằng dưới chân dải Tam Đảo, tiếng “xoành xoạch” đều đặn của những bàn tay đảo trà trong chảo gang như một thứ thanh âm của thời gian. Ánh lửa củi bập bùng hắt lên vách tường ám muội than, mang theo cái hơi nóng nồng đượm của một mẻ chè vừa xuống chảo. Giữa làn khói sương mờ ảo ấy, mùi trà mới bốc lên — một thứ hương thơm ngai ngái, vừa có cái nồng nàn của lá tươi gặp nhiệt, vừa có cái ngọt ấm của nhựa trà bắt đầu bén lại. Bước vào không gian ấy, người ta như bước thẳng vào một miền ký ức xa xôi, nơi thời gian dường như ngưng đọng sau mỗi nếp nhà.
Sự kiên nhẫn trong từng bàn tay vò, mẻ sao
Phương pháp làm trà truyền thống tại La Bằng không phải là những quy trình kỹ thuật khô khan với những thông số máy móc. Đó là một chuỗi những hành động của sự kiên nhẫn và tỉ mỉ tối đa:
- Thu hái: Búp trà được hái thủ công bằng tay, nâng niu từng chiếc lá non ngậm sương để không làm dập nát nội chất bên trong.
- Làm héo & Sao trà: Những nghệ nhân lớn tuổi lắng nghe tiếng lá chuyển mình trên chảo, cảm nhận độ ẩm của trà qua lòng bàn tay.
- Vò & Sấy trà: Từng nhịp vò đều đặn, vừa vặn để lá trà cuộn lại mà không nát, để nhựa trà tiết ra vừa đủ, chờ đợi khoảnh khắc sấy khô cuối cùng để khóa chặt hương vị của đất trời.
Tất cả những công đoạn ấy đòi hỏi một sự lặng lẽ, một sự thấu hiểu sâu sắc được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác như một thứ gia sản vô hình.
Thế nào là “Vị Trà Xưa”?
Vị trà xưa không có nghĩa là một thứ trà đậm hơn, chát mạnh hơn hay ngon hơn theo những tiêu chuẩn định lượng thông thường.
Vị trà xưa là một hương vị:
- Mộc mạc hơn và chân thật hơn: Không có bất kỳ sự can thiệp hay tẩm ướp nào, trà chỉ là trà, nguyên bản như thuở ban đầu.
- Giàu nội chất và có chiều sâu: Khi nhấp một ngụm, đầu tiên sẽ là vị chát dịu nhẹ nhàng len lỏi, để rồi sau đó, một dòng ngọt hậu xuất hiện nơi cuống họng, sâu lắng và bền bỉ.
- Cảm giác lắng lại: Đó là thứ hương vị khiến người ta muốn chậm lại một nhịp, lắng lòng mình xuống để cảm nhận sự bình yên sau mỗi chén trà.
